Tuyển tập 80+ bài thơ hay về mùa đông cho bạn

130

Ở bài viết sau đây vinhdlp.com xin gửi đến bạn đọc tổng hợp hơn 80+ những bài thơ hay về mùa đông lạnh lẽo cũng như cô đơn.. Những vần thơ hay về mùa đông để các bạn đọc và giải trí..

Như vậy là đã gần hết tháng 11 rồi đó các bạn nhỉ.. Những cơn mưa rét đi kèm với những cơn gió đầu đông đang ùa về mang theo nhiều nỗi lòng cũng như hối tiếc vì 1 năm sắp qua đi…

Cuộc sống là vậy mà… Mùa đông luôn mà 1 mùa mà ta cảm thấy cô đơn nhất ( đặc biệt là những bạn đang FA) khi nhìn những cặp tình nhân tay trong tay đi trên phố…

Ta lạnh đến run người nhưng chẳng thèm khoác áo, đâu đó trong sâu thẳm cái rét giá hiu quạnh này đây, có chút gì đó đang cố sưởi ấm những tư tình ngày cũ. Gió nhảy nhót vai người viễn xứ, mùa đông đâu quá xanh xao? Ngày mai ai biết được, vô thường không hẹn trước, giấc ngủ đêm nay có lẽ sẽ mơ màng hình bóng người xa…

những bài thơ hay về mùa đông
những bài thơ hay về mùa đông

Tổng hợp những bài thơ về mùa đông hay

I/ Những vần thơ mùa đông

1/ Chiều Đông

Chiều nay mưa gió đổ trắng trời
Nhẹ nhàng xé nát tấm hồn tôi
Dư âm xưa ấy nay òa vỡ
Đưa mảnh duyên thừa trôi xa khơi

Gom bao nhung nhớ dệt vần thơ
Buốt giá trời đông vẫn hững hờ
Đông hỡi phải chăng mùa đông lạnh
Hay tại ngày tháng nặng chờ mong?

Ta đã nín lặng biết bao ngày
Đã mấy đông rồi vẫn hoài say
Đông nay êm ái trao rét mướt
Tỉnh giấc mơ đời mộng tôi – em

Lạnh lẽo đông sang tràn lạnh lẽo
Mùa đông băng giá tràn mọi nẻo
Quên đi ta ơi, quên đi thôi!
Cho lòng thôi khóc thuở chung đôi

Quên đi ta ơi, quên đi thôi!
(Huỳnh Minh Nhật)

2/ Gởi Nắng Về Em

Phương ấy bây chừ rét phải không?
Nơi anh vẫn phủ màu nắng hồng
Xót xa xin gởi về thương nhớ
Mong em ấm lại tháng ngày đông

Sáng nghe đài báo nơi ấy gió
Giá rét phong sương ngập trắng trời
Đêm về song cửa lưa thưa tuyết
Vắng rồi, em có thấy chơi vơi?

Anh nhớ tháng ngày mình bên nhau
Ngồi nghe em kể chuyện mai sau
Đi qua mùa đông đầy sương giá
Bây giờ buốt lạnh một niềm đau

Chiều nay nắng rơi đầy trước ngõ
Nhờ gió gởi về nơi phương xa
Dẫu biết em đang bên ai đó
Quên rồi cái thuở cuộc tình ta…
(Huỳnh Minh Nhật)

3/ Đông Về Bên Ngõ

Gió đã về trên con ngõ đó em
Đem mùa đông đến bên thềm hoang vắng
Chợt xốn xang rồi lòng anh thầm lặng
Bỗng thấy thèm chút nắng của chiều mưa

Áo ngày xưa anh tặng đã chật chưa?
Chiếc khăn quàng len ấy em còn giữ?
Mùa đông về biết sẽ nhiều tâm sự
Sẽ nhiều dòng tình tự nhớ về em

Em xưa hỡi! Một phút nhé, trời đêm!
Nhớ về anh như những ngày yêu đó
Nghe trong gió: đôi ba lời ru ngỏ
Cho giấc nồng ấm áp mộng em tôi…

Mặc tình mình đã phân ngả chia đôi
Kệ thời gian vẫn hoài rơi như lá
Hoàng hôn tắt, hắt ánh đèn băng giá
Nét bút sầu vẫn gợi nhớ về em

II/ Thơ mùa đông lạnh lẽo

1.Đêm đông

Một chút gió đêm nay cho đủ rét
Những đường thơm thôi lá cũng đừng vàng
Ở trên sao sáng để em sang
Đôi cánh lớn đáp qua lòng cửa mở

Hương của cỏ và độ nồng hơi thở
Sẽ lên cao làm lửa ở trong hồn
Như que diêm phải cháy những đầu hôm
Cho sợi khói thản nhiên vào đôi mắt

Đừng vội biết vì sao mà ngơ ngác
Khi tôi về vầng trán cũng mưa bay
Đừng vội đau, dù khẽ, ở bàn tay
Khi trí nhớ vẫn còn nguyên tha thiết

Mùa đông tới làm sao em biết
Những hàng cây trở gió đến lạnh lùng
Chắc buổi chiều mái tóc cũng mưa giông
Đường đi học thênh thang loài mây rớt

Và buồn tự ngàn xưa đâu đã hết
Khi vô tình gọi lại tuổi tên người
Tuổi mười lăm, tên đẹp tựa chiều phai
Hồn vắng lặng mà nghe như đã khắp

Một chút núi của bầu trời xa tắp
Soi bóng về thềm cửa cũ màu xanh
Em có nghe rất khẽ ở bên mình
Sương mới rụng về hồn lơ lửng cánh

Một chút gió cho đêm nay vừa lạnh
Tôi bắt đầu sửa soạn đón mùa đông
Em có nghe lửa ấm ở trong lòng
Hương lạ chết, và cây kia rũ xuống

3/ Tình yêu mùa đông

Đã bao mùa đông rồi anh chẳng thể vui
Để mùa đông năm nay anh ngập tràn hạnh phúc
Em đã đến bên anh vào một ngày nắng nhạt
Xua tan mây mù sưởi ấm trái tim anh.

Mùa đông năm nay có trọn vẹn niềm vui
Có trọn vẹn những điều anh mong ước
Có trọn vẹn những tháng ngày cô độc
Là đưa em về miền cổ tích nơi anh.

Hạnh phúc đủ đầy là khi ở bên em
Là khi em cười, mang niềm tin cuộc sống
Là ánh mắt em nhìn về anh một hướng
Là nỗi niềm em chia nửa cùng anh.

Hạnh phúc này liệu có mong manh?
Như cơn gió mùa đông kèm theo rét lạnh
Như cơn mưa mùa đông mang theo giá buốt
Câu trả lời anh dành trọn cho em.

3/ Vòng tay mùa đông

Khi giá rét mưa phùn cùng tràn xuống
Bàn tay ai tê cóng nước chạm vào
Nhớ thân gầy cha quê nhà chẳng khỏe
Giữa gió mùa giữa cái lạnh buốt xương…
Ngôi nhà nhỏ núp dưới bóng quê hương
Có bụi chuối gió đưa thêm xào xạc
Có cánh cửa khép hờ cùng gió bão
Đựng niềm vui, tiếng cười nói rộn vang…
Khi xa nhà, khi đông lạnh đã sang
Con nhớ nhà nhớ ổ rơm ngày ấy
Nhớ vòng tay.. mẹ ơi… sao quen thuộc…
Giữa mùa đông bỗng thấy ấm lạ lùng…

III/ Thơ vui chế về mùa đông hài hước

1/ Xin trời bớt lạnh

Hôm nay lạnh sáu độ C
Trùm chăn cố nhịn… bị mê tè dầm
Nước ra xối xả ầm ầm…
Chăn, ga, chiếu, đệm ướt thâm mịa rồi.
Làm sao lạnh thế hả Trời
Khổ thân cho cái thằng tôi lúc này
Bây giờ biết lấy gì thay
Làm sao hết được mùi này ông ơi
Ông thì cũng quá dở hơi
Cứ cậy làm Trời… để lạnh thế sao?
Hãy cho chút ấm đi nào
Dân tình chịu lạnh, lẽ nào không thương?
Mọi người mãi nằm trên giường
Nhiều ông quá mệt bởi tương nhiệt tình.
Xin Trời thương xớt chúng sinh
Đừng để giá lạnh… điêu linh cõi trần.
2/ Rét quá nó trốn mất
Rét quá nó trốn mất
Tìm mãi chẳng thấy đâu
Rờ dẫm một hồi lâu
Trốn đâu mà không thấy
Gọi điện cho bà vợ
Bán hàng ở ngoài chợ
Em ơi về mà xem
Rét quá nó trốn đâu
Anh tìm lâu không thấy
Bà vợ lại cười khẩy
Cứ để đấy em tìm
Dù nó có bị chìm
Em cũng tìm bằng được
Để cuối buổi tan chợ
Em về sẽ tìm cho
Ở nhà đừng có lo
Không giờ … Đêm sẽ thấy
Quả nhiên là như vậy
Khi đêm về lúc lâu
Bên nhau chao hơi ấm
Sóng tình lại trào dâng
Long lanh trong ánh mắt
Ngọt ngào làn môi thương
Vòng tay thêm xiết chặt
Vợ thì thầm bên tai
Anh ơi em lại thấy
Nó về rồi đấy anh
Tình vợ chồng thêm xanh
Dù mái đầu điểm bạc.

IV/ Thơ về mùa đông Hà Nội

1/ SẮC ĐÔNG – Thơ: Lãng Du Khách

Hà Nội vang khúc giao mùa
Gió heo may lạnh nhẹ lùa thu đi
Tàng cây tán lá xanh rì
Cuối thu vội chuyển sắc đi theo mùa

Hồ Gươm gợn sóng gió đùa
Đỏ tàu lá úa gọi mùa đông sang
Như hoa nhuộm sắc lá bàng
Như ban lộc thắm cho hàng cây xanh

Nhẹ nhàng chút nắng chiều hanh
Lao xao mặt nước biếc xanh cựa mình
Tháp Rùa mờ ảo lung linh
Khẳng khiu cành lá rùng mình lạnh đông

Đung đưa chút lá đỏ hồng
Như gọi chút nắng ấm nồng rét đông
Hanh hao trong cõi hư không
Dệt lên tình khúc mặn nồng tiễn thu!

những vần thơ mùa đông
những vần thơ mùa đông

2/ EM VỀ HÀ NỘI MÙA ĐÔNG – Thơ: Toàn Tâm Hòa

Em về Hà Nội mùa Đông
Hồ Tây chiều xuống mênh mông lững lờ
Từng con phố nhỏ nên thơ
Mùi hương hoa sữa thẩn thờ đắm say

Em về Hà Nội chiều nay
Cây bàng lá đỏ rơi đầy lối qua
Tiếng chuông Trấn Vũ chiều tà
Vọng lên từng nhịp ngân nga xao lòng

Em về Hà Nội … thầm mong
Nhìn đôi bờ bãi sông Hồng uốn quanh
Bạt ngàn in một màu xanh
Lung linh như một bức tranh tuyệt vời !

Em về Hà Nội thăm chơi
Ba Đình buổi sáng tiết trời lạnh se
Bâng khuâng em lắng tai nghe
Chim ca bướm lượn bốn bề bình yên

Em về Hà Nội linh thiêng
Ngàn năm văn hiến đất hiền địa linh
Thủ Đô cổ kính thanh bình
Em về gởi những cảm tình nơi đây.

3/ HÀ NỘI ĐÊM TRỞ GIÓ – Thơ: Phạm Hương Giang

Từ xa gió Bắc kéo về rồi
Hà Nội đêm này sẽ lạnh thôi
Giọt rớt bên thềm khe khẽ đọng
Mưa dồn trước cửa nhẹ nhàng trôi
Chiều về phố cũ thưa lời đón
Tối tới đường xưa vắng giọng mời
Gối chiếc kìa ai còn thấp thỏm
Giật mình giấc tỉnh tiếng lòng côi.

4/ NHỚ KỶ NIỆM CHIỀU ĐÔNG – Thơ: Dương Anh Dũng

Con phố nhỏ giờ đây lặng lẽ
Nét u buồn điểm nhẹ màu mây
Nhớ thương một thủa đong đầy
Hàng mưa nắng tỏa còn đây nỗi lòng

Từng kỉ niệm chờ mong sống mãi
Giữa Hồ Gươm biển ái nghiêng thuyền
Tháp rùa cũng tỏ tình duyên
Hai người nguyện ước, trăm miền mãi mơ

Cơn gió lạnh xô bờ vẫy gọi
Nụ hôn nồng khẽ gói tình ta
Áng mây nặn vẽ căn nhà
Ngày đêm hạnh phúc, rời xa cõi buồn

Đông ngập lối tình tuôn ảo não
Đám sương mù giả tạo đường đi
Bỗng nhiên bỏ lại xuân thì
Lòng anh vẫn đó tình si mặn mà

Ngày giã biệt lời ca héo rủ
Mộng tàn phai lối cũ Hà Thành
Dẫu rằng chẳng hận trời xanh
Đôi lần trách hỏi không đành vậy sao

Giờ trở lại ai nào đã thấy
Ngỡ người yêu sống dậy quay về
Chỉ cần một kiếp hoài mê
Mong rằng giữ trọn câu thề thủa xưa.

5/ QUÊN RỒI MÙA ĐÔNG – Thơ: Nguyễn Đình Huân

Anh ra thăm Hà Nội một chiều đông
Trời không lạnh nắng vẫn hồng góc phố
Nắng Sài Gòn đi theo cùng anh đó
Hay là mùa thu thương nhớ quay về

Hà Nội mùa đông thường lạnh tái tê
Chiều mùa đông buồn não nề gió bấc
Đêm đông lạnh khiến ai thường thức giấc
Giấc mơ buồn từng cung bậc nhớ thương

Cây me già mang nỗi nhớ vấn vương
Kỷ niệm xưa bên góc đường ngày ấy
Em đưa bàn tay cho anh nắm lấy
Hiểu nhau rồi mà sao thấy vẫn run

Về thủ đô mà anh vẫn thấy buồn
Dù không gió không mưa tuôn dâu bể
Hình như vắng em Hà Nội buồn như thế
Nghe tiếng côn trùng như thể khóc tình xưa

Xa Hà Thành em đã muốn về chưa
Anh vần còn chừa cho em góc nhỏ
Dù đi xa về đây anh vẫn nhớ
Nhớ góc đường nhớ hơi thở mùa đông.

…….
Đừng quên ghé thăm trang vinhdlp mỗi ngày để luôn cập nhật những bài thơ hay mà mình sẽ update thường xuyên cho các bạn tham khảo và giải trí mỗi ngày..
Chúc các bạn luôn vui vẻ nhé!

Từ khóa tìm kiếm : thơ mùa đông chế, những vần thơ mùa đông, thơ mùa đông lạnh lẽothơ mùa đông nhớ anh, bài thơ mùa đông nắng ở đâu, bài thơ mùa đông mầm non, stt thơ mùa đông, thơ mùa đông hà nội

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here